Khi Roborock khai tử bánh xe: Saros Rover và nỗ lực thoát khỏi "vũng lầy" của robot hút bụi truyền thống
Cảnh tượng một chiếc robot đắt tiền quay bánh vô vọng trước một tấm thảm lông dày hay kẹt cứng ở gờ cửa nhà tắm vốn là nỗi ám ảnh của người dùng trong suốt thập kỷ qua. Tại sàn đấu CES 2026 đang diễn ra ở Las Vegas, Roborock cuối cùng đã thừa nhận giới hạn vật lý của những chiếc "đĩa tròn" bằng cách tung ra Saros Rover – một thiết bị mà nếu nhìn từ xa, người ta dễ lầm tưởng nó là một sinh vật cơ khí hơn là một món đồ gia dụng.
Từ bỏ cơ chế lăn để "nhấc mình" qua chướng ngại vật
Thay vì cụm bánh xe cao su quen thuộc vốn dễ trượt trên sàn ướt hoặc bất lực trước vật cản, Saros Rover được trang bị hệ thống chân khớp nối (actuator) có khả năng co giãn linh hoạt. Nhìn cách chiếc robot này di chuyển, người xem có thể thấy sự tương đồng với những mẫu robot bốn chân của Boston Dynamics nhưng được tinh chỉnh để thu gọn trong một khung gầm dẹt.
Cơ chế này cho phép Saros Rover thực hiện những thao tác chưa từng có: nó biết nhấc mình lên để bước qua những gờ cửa cao tới 5cm hoặc điều chỉnh độ cao gầm để áp sát bàn chải xuống những kẽ thảm sâu. Thay vì đâm sầm vào đống đồ chơi của trẻ nhỏ và bị kẹt lại như các thế hệ năm 2024, Saros Rover của năm 2026 chọn cách "bước" qua hoặc nâng một bên chân để giữ thăng bằng trên các bề mặt gồ ghề. Sự chuyển dịch từ lăn sang bước đi không chỉ là thay đổi về linh kiện, mà là nỗ lực thực tế hóa lời hứa "tự động hóa hoàn toàn" mà các hãng vẫn thường quảng cáo.
Bài toán đánh đổi: Độ bền và hiệu suất năng lượng
Dưới góc nhìn của một người dùng thực tế, sự xuất hiện của hệ thống chân cơ khí phức tạp này ngay lập tức dấy lên những nghi ngại về kỹ thuật. Việc bổ sung hàng loạt khớp nối và động cơ servo đồng nghĩa với việc tăng thêm "điểm lỗi" (points of failure). Trong môi trường khắc nghiệt đầy bụi mịn, tóc quấn và độ ẩm cao của sàn nhà, liệu các khớp chân của Saros Rover có thể duy trì sự linh hoạt sau 1-2 năm sử dụng, hay sẽ trở thành một đống sắt vụn đắt đỏ?
Bên cạnh đó, vấn đề tiếng ồn cũng là một dấu hỏi lớn. Việc robot "đi bộ" trên sàn gỗ chắc chắn sẽ tạo ra những rung động và âm thanh khác biệt so với tiếng lăn êm ái của bánh xe cao su. Đặc biệt là về năng lượng, việc phải liên tục sử dụng lực để nâng toàn bộ thân máy và hệ thống túi rác lên xuống sẽ tiêu tốn pin hơn nhiều so với việc chỉ lăn trên mặt phẳng. Nếu Roborock không có một giải pháp pin đột phá đi kèm, rất có thể Saros Rover sẽ phải ghé trạm sạc thường xuyên hơn, làm giảm hiệu suất dọn dẹp tổng thể.
Cuộc đua di động: Roborock, Dyson và Dreame năm 2026
Thị trường robot gia dụng đầu năm 2026 đang chứng kiến sự phân cực rõ rệt. Trong khi Dyson vẫn đang dồn lực vào công nghệ hyper-suction (siêu lực hút) để làm sạch sâu, hay Dreame tập trung vào các cánh tay lau nhà vươn dài (mop-extend), thì Roborock lại chọn đánh vào "khả năng di động".
Hướng đi của Saros Rover cho thấy hãng này tin rằng: Lực hút mạnh hay nhận diện AI thông minh đến đâu cũng trở nên vô nghĩa nếu robot không thể tiếp cận được khu vực cần lau dọn. Tuy nhiên, so với các đối thủ vẫn đang tối ưu hóa cấu trúc bánh xe để giữ giá thành hợp lý, giải pháp "chân cơ khí" của Roborock rõ ràng là một canh bạc tốn kém. Nó định vị Saros Rover ở một phân khúc hoàn toàn khác, nơi người dùng sẵn sàng chi trả cho sự trình diễn công nghệ và sự tiện lợi tuyệt đối.
Việc Saros Rover có thể tự mình leo qua các bậc chuyển tiếp giữa các phòng hay di chuyển trên những loại thảm "khó nhằn" nhất là một bước tiến đáng ghi nhận. Nhưng với mức giá dự kiến không hề rẻ (có thể chạm ngưỡng 2.500 USD), thiết bị này có lẽ vẫn là một món đồ chơi xa xỉ cho những căn penthouse hiện đại hơn là giải pháp bình dân cho mọi gia đình. Câu hỏi đặt ra là: Liệu người dùng có thực sự cần một chiếc robot biết "đi bộ", hay họ chỉ cần một chiếc robot bánh xe đủ tốt và một ngôi nhà không có quá nhiều gờ cửa?
