Trong kho tàng điện ảnh thập niên 80, có những bộ phim hài không chỉ mang lại tiếng cười sảng khoái mà còn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng khán giả nhờ sự thông minh và độc đáo. Real Genius (1985), với sự tham gia diễn xuất đầy cuốn hút của Val Kilmer thời trẻ, chính là một tác phẩm như vậy. Dù đã trải qua nhiều thập kỷ, bộ phim vẫn giữ được sức hấp dẫn riêng, trở thành một tác phẩm kinh điển được yêu mến và thường xuyên được nhắc lại, thậm chí còn truyền cảm hứng cho một tập phim của chương trình Mythbusters vào năm 2009, chứng tỏ sức sống bền bỉ của nó. Bộ phim đưa chúng ta đến với Đại học Pacific Tech, một viện công nghệ danh tiếng quy tụ những bộ óc trẻ xuất sắc nhất nước Mỹ. Trung tâm câu chuyện là Mitch Taylor (do Gabriel Jarret thủ vai), một thần đồng vật lý 15 tuổi ngây thơ, và Chris Knight (Val Kilmer), một sinh viên năm cuối tài năng nhưng nổi loạn và có phần lập dị. Dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Jerry Hathaway (William Atherton), người đầy tham vọng nhưng cũng không kém phần thủ đoạn, nhóm sinh viên thiên tài này được giao nhiệm vụ phát triển một hệ thống laser công suất cực lớn. Ban đầu, họ tin rằng dự án này phục vụ mục đích nghiên cứu thuần túy, nhưng sự thật dần hé lộ một âm mưu đen tối hơn nhiều: vũ khí hóa công trình khoa học của họ cho quân đội. Điều làm nên sự khác biệt của Real Genius chính là cách bộ phim cân bằng giữa yếu tố hài hước, những tình huống dở khóc dở cười của đời sống sinh viên nội trú, và những thông điệp sâu sắc hơn. Phim không ngần ngại châm biếm áp lực học tập khủng khiếp tại các trường đại học danh tiếng, sự cạnh tranh gay gắt và cả những cám dỗ đạo đức mà các nhà khoa học trẻ phải đối mặt. Nhân vật Chris Knight của Val Kilmer là hiện thân cho tinh thần phản kháng lại hệ thống cứng nhắc, luôn tìm cách giữ gìn sự vui vẻ và nhân tính trong một môi trường đầy áp lực và toan tính. Diễn xuất của Kilmer tỏa sáng, biến Chris thành một biểu tượng của sự thông minh phóng khoáng, hài hước và có phần nổi loạn. Bên cạnh những màn đối đáp dí dỏm và các trò đùa tinh quái đậm chất sinh viên, Real Genius còn đặt ra những câu hỏi quan trọng về trách nhiệm đạo đức của nhà khoa học và việc sử dụng công nghệ. Khi nhóm sinh viên phát hiện ra mục đích thực sự của dự án laser – một vũ khí có khả năng ám sát từ không gian – họ phải đứng trước lựa chọn khó khăn: tuân lệnh hay phá hủy công trình của chính mình. Quyết định của họ không chỉ thể hiện sự trưởng thành mà còn là lời khẳng định về việc khoa học cần phải phục vụ lợi ích con người, chứ không phải mục đích hủy diệt. Thông điệp này vẫn còn nguyên giá trị, đặc biệt trong bối cảnh công nghệ ngày càng phát triển và tiềm ẩn nhiều nguy cơ lạm dụng. Sức sống của Real Genius không chỉ nằm ở cốt truyện hấp dẫn hay diễn xuất đáng nhớ, mà còn ở khả năng gợi lên những suy ngẫm về sự cân bằng giữa đam mê khoa học, áp lực thành tích và giá trị cốt lõi của con người. Bộ phim nhắc nhở chúng ta rằng, ngay cả những bộ óc thiên tài nhất cũng cần niềm vui, tình bạn và ý thức về trách nhiệm xã hội. Việc xem lại hoặc khám phá Real Genius ngày nay không chỉ là một hành trình hoài niệm về thập niên 80 đầy màu sắc, mà còn là cơ hội để suy ngẫm về những vấn đề vẫn còn nóng hổi. Có lẽ, như cách mà bài viết trên Ars Technica gợi ý, việc tôn vinh tác phẩm kinh điển này thực sự mang một ý nghĩa đặc biệt, như một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc sử dụng trí tuệ một cách có đạo đức và nhân văn.