Nhím, loài vật nhỏ bé, gai góc thường gắn liền với hình ảnh vùng nông thôn yên bình, nhưng chúng cũng là những cư dân quen thuộc tại các khu vực đô thị và ngoại ô. Tuy nhiên, một nghiên cứu gần đây đã hé lộ một sự thật đáng lo ngại về những người bạn đồng hành thầm lặng này: cơ thể chúng đang tích tụ một lượng lớn các chất ô nhiễm môi trường. Việc phân tích những con nhím được tìm thấy đã chết trong môi trường đô thị đã mang đến những phát hiện đáng kinh ngạc về mức độ phơi nhiễm hóa chất độc hại mà chúng phải đối mặt hàng ngày. Kết quả phân tích cho thấy sự hiện diện của một loạt các chất gây ô nhiễm nguy hiểm trong mô của nhím. Danh sách này bao gồm nhiều loại hóa chất độc hại mà con người thải ra môi trường sống. Cụ thể, các nhà nghiên cứu đã xác định được:Chì (Pb): Một kim loại nặng độc hại, thường tồn dư từ sơn cũ, xăng pha chì trước đây và các hoạt động công nghiệp.Thuốc trừ sâu: Hóa chất sử dụng rộng rãi trong nông nghiệp, sân vườn và công viên để diệt côn trùng và cỏ dại.Chất chống cháy gốc brom (BFRs): Hợp chất được thêm vào đồ điện tử, nội thất và vật liệu xây dựng để giảm nguy cơ cháy.Phụ gia nhựa: Các hóa chất như phthalates được thêm vào nhựa để tăng độ mềm dẻo hoặc các đặc tính khác, chúng rò rỉ ra môi trường khi nhựa phân hủy.Polychlorinated biphenyls (PCBs): Hóa chất công nghiệp độc hại, đã bị cấm ở nhiều nơi nhưng vẫn tồn tại dai dẳng trong môi trường từ các thiết bị điện và vật liệu xây dựng cũ.Các kim loại nặng khác: Ngoài chì, các kim loại như cadmium và thủy ngân cũng có thể được tìm thấy.Sự hiện diện đồng thời của nhiều loại chất ô nhiễm khác nhau trong cơ thể nhím cho thấy mức độ phức tạp của vấn đề ô nhiễm hóa học trong môi trường đô thị. Vậy làm thế nào những sinh vật nhỏ bé này lại tích lũy nhiều chất độc hại như vậy? Nhím chủ yếu ăn côn trùng, giun đất và các động vật không xương sống nhỏ khác sống trong đất hoặc trên mặt đất. Những sinh vật này có thể hấp thụ các chất ô nhiễm từ đất, nước và thảm thực vật bị ô nhiễm. Khi nhím ăn những con mồi này, các chất độc sẽ tích tụ sinh học trong cơ thể chúng, nghĩa là nồng độ chất độc tăng dần lên theo chuỗi thức ăn. Ngoài ra, nhím cũng có thể tiếp xúc trực tiếp với đất bị ô nhiễm khi đào hang hoặc tìm kiếm thức ăn, và thậm chí có thể hít phải các hạt bụi ô nhiễm trong không khí. Chính lối sống gần mặt đất và chế độ ăn đặc thù đã biến nhím thành một loài chỉ thị sinh học (bioindicator) hữu ích cho chất lượng môi trường đô thị. Mức độ ô nhiễm trong cơ thể chúng phản ánh tình trạng ô nhiễm chung của khu vực chúng sinh sống. Việc phát hiện hàm lượng cao các chất độc hại như chì, thuốc trừ sâu và PCB trong nhím là một lời cảnh báo về sự hiện diện dai dẳng của những hóa chất này trong các thành phố và vùng ngoại ô, nơi con người và các loài động vật hoang dã khác cùng chia sẻ không gian sống. Mặc dù nghiên cứu này tập trung vào việc xác định các chất ô nhiễm, những phát hiện này cũng đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về sức khỏe và sự tồn vong của quần thể nhím đô thị. Việc tiếp xúc mãn tính với hỗn hợp các hóa chất độc hại có thể gây ra nhiều vấn đề sức khỏe cho nhím, bao gồm suy giảm hệ miễn dịch, rối loạn sinh sản, tổn thương cơ quan nội tạng và giảm tuổi thọ. Điều này càng làm trầm trọng thêm các mối đe dọa khác mà nhím đô thị phải đối mặt như mất môi trường sống, tai nạn giao thông và thiếu nguồn thức ăn. Những phát hiện về tình trạng ô nhiễm ở nhím không chỉ là vấn đề của riêng loài vật này. Nó phản ánh một bức tranh lớn hơn về sức khỏe của hệ sinh thái đô thị và những rủi ro tiềm ẩn đối với các loài động vật hoang dã khác, cũng như chính sức khỏe con người. Các chất ô nhiễm tích tụ trong nhím cũng có thể tồn tại trong đất, nước và không khí mà chúng ta tiếp xúc hàng ngày. Do đó, việc theo dõi sức khỏe của các loài động vật hoang dã như nhím cung cấp những thông tin quan trọng, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về mức độ ô nhiễm môi trường và thúc đẩy các hành động cần thiết để giảm thiểu việc sử dụng và phát tán các hóa chất độc hại, hướng tới một môi trường đô thị trong lành và bền vững hơn cho tất cả các loài.