Đừng để giảng đường trở thành bảo tàng: Khi AI không còn là lựa chọn, mà là sự sinh tồn
Đầu học kỳ này, một khảo sát nội bộ tại một đại học top đầu cho thấy hơn 80% bài luận của sinh viên năm nhất có dấu vết can thiệp sâu của các mô hình ngôn ngữ lớn. Chúng không sai về kiến thức, nhưng lại "sạch bóng" cá tính cá nhân. Con số này không chỉ là một hồi chuông cảnh báo về gian lận, mà là minh chứng cho thấy cấu trúc giáo dục cũ đã chính thức sụp đổ trước sức mạnh của GenAI. Các trường đại học hiện nay không còn ở thế "thích nghi" nữa; họ đang ở trong một cuộc đua sinh tồn để chứng minh mình vẫn còn giá trị trong một thế giới mà tri thức có thể được tạo ra chỉ sau một cú nhấp chuột.
Tầm nhìn chiến lược: Phá bỏ nghịch lý của tấm bằng đại học
Giảng đường đang đối mặt với một nghịch lý cay đắng: thị trường lao động khát nhân lực hiểu biết về AI, nhưng giá trị của tấm bằng truyền thống lại chạm đáy trong mắt các nhà tuyển dụng. Nếu một cỗ máy có thể thực hiện các tác vụ tư duy phức tạp, thì tại sao doanh nghiệp phải trả lương cho một cử nhân chỉ biết học thuộc lòng?
Paul LeBlanc, người từng dẫn dắt sự thay đổi tại Đại học Southern New Hampshire, đã thẳng thắn: chúng ta phải "tái phát minh" giáo dục ngay bây giờ. Thay vì dạy sinh viên cạnh tranh với máy móc ở những tác vụ có độ khó trung bình, các trường phải chuyển trọng tâm sang những thứ AI chưa thể chạm tới: sự thấu cảm, khả năng ra quyết định trong điều kiện mơ hồ và tư duy chiến lược. Việc tích hợp GenAI không nên là một lớp sơn mỏng trang trí bên ngoài, mà phải là một cuộc đại tu từ cốt lõi, bắt đầu bằng việc xác định những tình huống (use cases) mà AI thực sự mang lại lợi ích thay vì chỉ làm sinh viên lười biếng hơn.
Từ hiệu suất hành chính đến trải nghiệm cá nhân hóa
Hãy nhìn vào cách các đại học hàng đầu thế giới đang "vắt kiệt" tiềm năng của AI để phục vụ con người.
Tại UC San Diego, hệ thống TritonGPT không còn là một thí nghiệm xa xỉ. Hãy tưởng tượng một nhân viên hành chính thay vì mất 3 ngày để rà soát quy trình cấp học bổng phức tạp, nay chỉ mất đúng 3 giây để AI trích xuất thông tin chính xác từ hàng ngàn trang tài liệu. Việc tự động hóa các tác vụ lặp đi lặp lại bằng RPA (Robot Process Automation) kết hợp GenAI đã giải phóng các nhà nghiên cứu khỏi đống giấy tờ độc hại, cho phép họ quay lại với phòng thí nghiệm – nơi giá trị thực sự được tạo ra.
Nhưng AI không chỉ là một thư ký mẫn cán. Nó đang trở thành "người san phẳng" cơ hội giáo dục. Với khoảng 20% sinh viên gặp các rào cản về khuyết tật hoặc hệ thần kinh đa dạng (neurodivergent), các hệ thống gia sư AI đang làm điều mà một giảng viên đứng lớp với 100 sinh viên không thể: kiên nhẫn điều chỉnh bài giảng theo phong cách học tập của từng người. Áp dụng Thiết kế Phổ quát cho Học tập (UDL) thông qua AI nghĩa là nội dung bài giảng có thể biến đổi linh hoạt từ văn bản sang sơ đồ tư duy hoặc âm thanh chỉ trong tích tắc, giúp không ai bị bỏ lại phía sau.
Thậm chí, AI còn len lỏi vào những góc khuất nhất của đời sống sinh viên: sự cô đơn. Đại học Duke đã sử dụng dữ liệu từ hệ thống QuadEx để kết nối những sinh viên có chung đam mê nhưng chưa bao giờ gặp mặt, biến những giảng đường lạnh lẽo thành những cộng đồng gắn kết.
Mặt tối của sự tiện nghi: Sự lười biếng tư duy và rào cản đạo đức
Tuy nhiên, bức tranh AI không chỉ có màu hồng. Sự tiện nghi quá mức luôn đi kèm với cái giá của nó. Khi AI có thể viết code, tóm tắt sách và giải toán, chúng ta đang đứng trước nguy cơ tạo ra một thế hệ "cử nhân rỗng". Nếu không có sự phản biện và kiểm soát, sinh viên sẽ dần mất đi khả năng tư duy sâu – một dạng "teo cơ trí tuệ" do quá phụ thuộc vào công cụ.
Bên cạnh đó là bài toán chi phí và rác dữ liệu. Vận hành một hệ thống như TritonGPT hay Llama 3.1 tốn kém hàng triệu USD tiền điện toán và nhân sự vận hành. Đó là chưa kể đến những sai lệch (bias) trong thuật toán có thể dẫn đến những quyết định sai lầm về tuyển sinh hoặc đánh giá sinh viên. Các trường đại học không thể nhắm mắt làm ngơ trước rủi ro bảo mật dữ liệu nhạy cảm. Một khung quản trị AI tin cậy phải được xây dựng dựa trên sự minh bạch tuyệt đối: AI đã dùng dữ liệu gì? Kết quả đó có được con người kiểm chứng không?
Lộ trình cho những nhà lãnh đạo tiên phong
Để không bị cuốn phăng bởi cơn lốc công nghệ, các trường đại học cần một lộ trình thực tế hơn là những lời hứa hẹn viển vông.
-
Thí điểm và sai lầm: Thay vì áp dụng toàn trường, hãy bắt đầu với các nhóm nhỏ (pilot). Nhìn vào cách UC San Diego tận dụng các mô hình mã nguồn mở để tối ưu chi phí là một bài học đắt giá. Việc thử nghiệm với các nguyên mẫu (prototype) giúp các trường nhận ra đâu là "thắng lợi nhanh" (quick wins) để tạo niềm tin cho đội ngũ giảng viên vốn đang lo sợ bị thay thế.
-
Quản trị dựa trên khoa học hành vi: Thách thức lớn nhất là tâm lý kháng cự. Giảng viên sẽ không dùng AI nếu họ thấy nó làm việc của họ khó khăn hơn. Phải cá nhân hóa công cụ AI sao cho chúng hòa nhập tự nhiên vào quy trình giảng dạy hiện có, biến AI thành trợ lý đắc lực thay vì một kẻ xâm lăng.
-
Hợp tác xuyên biên giới: Các nguồn lực từ những tổ chức như Quỹ Khoa học Quốc gia (NSF) hay sự bắt tay giữa các viện nghiên cứu là chìa khóa để duy trì các giải pháp AI bền vững.
Năm 2026, chúng ta không còn bàn luận về việc "có nên" dùng AI hay không. Câu hỏi thực sự là: Các nhà lãnh đạo giáo dục có đủ dũng cảm để đập bỏ những khuôn mẫu cũ, chấp nhận những "ma sát" của công nghệ để xây dựng một tương lai nơi con người và máy móc cộng tác đỉnh cao? Đứng yên lúc này chính là tự ký vào bản án lạc hậu cho chính mình.
