Tin đồn Intel tái hợp Apple: "Gương vỡ lại lành" hay canh bạc tỷ đô của Tim Cook?
Năm 2020, Apple dường như đã đóng chiếc đinh cuối cùng vào quan tài mối lương duyên với Intel bằng sự ra đời của con chip M1. Thung lũng Silicon khi đó gọi cuộc chia ly này là dấu chấm hết cho kỷ nguyên x86 trên máy Mac. Thế nhưng, thương trường không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh cửu. Những báo cáo chấn động từ chuỗi cung ứng ngày 28/11/2025 đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác: Apple có thể đang quay lại gõ cửa Intel, nhưng lần này với một vị thế hoàn toàn khác.
Nút 1.8nm và tham vọng thoát bóng TSMC
Tại sao lại là Intel, và tại sao là bây giờ? Câu trả lời nằm ở "gót chân Achilles" của Apple: sự phụ thuộc quá lớn vào TSMC. Hiện tại, hãng đúc chip Đài Loan này đang nắm giữ tới 80% sản lượng silicon của Apple. Đây là một rủi ro khổng lồ mà Tim Cook – bậc thầy về tối ưu hóa chuỗi cung ứng – không thể lờ đi.
Không phải mua chip Intel, mà là "thuê thợ" giỏi nhất nước Mỹ
Cần phải làm rõ một hiểu lầm tai hại: Nếu thỏa thuận này xảy ra, không có nghĩa là MacBook sẽ quay lại dùng chip Intel Core. Apple vẫn sẽ thiết kế kiến trúc Apple Silicon (ARM) của riêng mình, nhưng thuê Intel gia công (tương tự như cách họ thuê TSMC).
Hơn nữa, yếu tố địa chính trị đang thúc đẩy mạnh mẽ cái bắt tay này. Đạo luật CHIPS của Mỹ và các rào cản thương mại ngày càng cao khiến việc duy trì toàn bộ chuỗi sản xuất tại Đông Á trở nên mạo hiểm. Các nhà máy của Intel tại Arizona và Ohio cung cấp một tấm khiên bảo vệ "Made in USA" hoàn hảo cho các sản phẩm phục vụ thị trường Bắc Mỹ và khối doanh nghiệp – phân khúc đang chiếm 40% doanh số Mac.
Phố Wall phấn khích, nhưng giới chuyên gia vẫn chau mày
Ngay khi tin đồn lan truyền, cổ phiếu Intel đã nhảy vọt 3.2%, chốt phiên 28/11 ở mức 28.45 USD. Phố Wall rõ ràng đang khao khát một sự xác nhận cho chiến lược IDM 2.0 (mở rộng mảng gia công) của Intel. Giá trị vốn hóa 3.5 nghìn tỷ USD của Apple vẫn vững như bàn thạch, cho thấy giới đầu tư tin tưởng vào sự thận trọng của Tim Cook.
Tuy nhiên, giới phân tích bán dẫn không lạc quan như vậy. Thay vì trích dẫn những lo ngại vụn vặt trên mạng xã hội, chúng ta cần nhìn vào lịch sử: Intel có "thành tích" dày đặc về việc chậm trễ tiến độ các nút quy trình mới. Việc chuyển giao một phần sản lượng quan trọng từ TSMC – một đối tác đúng giờ như đồng hồ Thụy Sĩ – sang Intel là một canh bạc rủi ro cao.
Nhà phân tích Ben Bajarin từng nhận định rằng rào cản lớn nhất của Intel không phải là công nghệ, mà là lòng tin của khách hàng vào khả năng giao hàng đúng hạn. Liệu Apple có dám đặt cược dòng máy Mac cao cấp nhất vào lời hứa của "người cũ"?
Góc nhìn của người viết: Một nước cờ thực dụng
Hiện tại, cả Intel và Apple đều giữ im lặng. Johny Srouji, kiến trúc sư trưởng mảng chip của Apple, chỉ lấp lửng rằng họ sẽ "đánh giá mọi công nghệ giúp nâng cao trải nghiệm".
Cá nhân tôi cho rằng, cái bắt tay này – nếu xảy ra – hoàn toàn là một nước cờ thực dụng mang đậm phong cách Tim Cook, hơn là một bước lùi về công nghệ. Apple cần đa dạng hóa nguồn cung để gây áp lực giá lên TSMC và đảm bảo an toàn địa chính trị. Intel cần một khách hàng "cá voi" để chứng minh năng lực gia công của mình với thế giới. Họ không quay lại với nhau vì tình yêu, họ quay lại vì họ cần nhau để tồn tại trong cuộc chiến bán dẫn khốc liệt sắp tới.